[Dịch] Ta Dùng Tri Thức Thành Thần

/

Chương 3: Điểm xuất phát - Tôi dùng tri thức thành thần (3)

Chương 3: Điểm xuất phát - Tôi dùng tri thức thành thần (3)

[Dịch] Ta Dùng Tri Thức Thành Thần

Hạ Chu Hát Tửu

7.001 chữ

22-08-2026

Thế nhưng, sau khi thực sự "sống lại một đời", Lục Hằng mới hiểu ra ngày tháng trôi qua "từng giây từng phút", chứ không phải lật "từng trang từng trang" như trong tiểu thuyết.

Đặc biệt là ở một thế giới xa lạ, khi vấp phải thất bại ban đầu trong việc sáng tác tiểu thuyết và âm nhạc, lại thêm đủ thứ cám dỗ từ một tuổi thơ vô âu vô lo cùng các trò chơi điện tử.

Từng giây thời gian trôi đi, cùng với môi trường sống nhàn hạ xung quanh, sẽ dần dần mài mòn hết nhuệ khí và chí tiến thủ ban đầu.

Cộng thêm bộ não vốn dĩ luôn có xu hướng lười biếng, tự nhiên sẽ khiến người ta nảy sinh trong vô thức cái suy nghĩ: "Nằm thẳng buông xuôi, hưởng thụ thêm một kiếp, thực ra cũng chẳng có gì không tốt".Hơn nữa Lục Hằng cũng hiểu rõ, sở dĩ bản thân cảm thấy thời gian trôi qua nhanh là bởi khi não bộ hồi tưởng lại ký ức, nó sẽ "trích xuất tức thì", chứ không phải "tua ngược từng khung hình".

Hiệu ứng trích xuất tức thì này đã tạo ra ảo giác rằng mọi thứ cứ như mới xảy ra ở ngay giây trước.

Nhưng sự thật là hắn đã sống buông xuôi suốt mười tám năm trời, tận hưởng thêm một lần mười tám năm vô lo vô nghĩ.

Cảm giác ấy quả thực rất dễ gây nghiện.

‘Bây giờ mình còn chí tiến thủ nữa không?’

Lần đầu tiên Lục Hằng bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về cuộc đời mình.

‘Ông trời ban cho cơ duyên, để mình được “làm lại một kiếp người”... Đáng lẽ mình phải nắm chắc lấy kỳ ngộ này... Bởi vì biết đâu sau này sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa... Đời này của mình cũng chỉ vỏn vẹn vài chục năm ngắn ngủi...’

Không biết hắn đã im lặng bao lâu, cũng không rõ đã suy nghĩ bao lâu.

"Ăn cơm trước đã."

Mẹ hắn bưng mâm cơm lên, rồi cau mày nhìn cha hắn: "Ông hút ít thuốc thôi!"

Bà lẩm bẩm một câu, rồi chỉ vào tấm bằng tốt nghiệp trên bàn ăn: "Ông cất nhanh đi, con nó tốt nghiệp là tốt rồi, cứ vui vẻ là được, nghĩ ngợi nhiều làm gì?

Vợ chồng mình vất vả làm lụng, chẳng phải là muốn cho con có một tuổi thơ vui vẻ hay sao?

Chẳng lẽ lại để nó giống vợ chồng mình, mới mười mấy tuổi đầu đã phải lên thành phố làm thuê làm mướn?"

"Haizz..." Cha hắn thở dài, không cãi lại, chỉ im lặng dập điếu thuốc, rồi cầm tấm bằng tốt nghiệp trên bàn mang vào trong phòng cất.

Lúc từ trong phòng bước ra.

Ông xòe bàn tay thô ráp ra, trong lòng bàn tay là hai trăm tệ.

"Hằng à, mấy hôm trước là sinh nhật mười tám tuổi của con, nhưng bố mẹ bận đi làm xa nên không về kịp."

Khuôn mặt đen sạm của ông nở nụ cười áy náy: "Con cầm tiền này, xuống lầu mua cái bánh kem đi, trưa nay nhà mình mừng sinh nhật con."

"Bố..." Mắt Lục Hằng đỏ hoe, nghẹn ngào không biết nói gì.

"Đi nhanh đi con! Lát nữa thức ăn nguội hết bây giờ." Mẹ hắn cởi tạp dề, bàn tay thô ráp xoa nhẹ lên mặt Lục Hằng: "Sao thế? Vẫn còn bé lắm à? Còn bắt bố mẹ dắt tay đi mua bánh kem nữa chắc?"

"Con đi ngay đây ạ!"

Lục Hằng hít sâu vài hơi, chuẩn bị ra ngoài.

"Đợi đã." Cha hắn bỗng gọi lại, rồi vào nhà vệ sinh lấy chiếc khăn mặt ra, cẩn thận lau đi vệt nước mắt trên mặt Lục Hằng.

"Đàn ông con trai, khóc lóc sướt mướt thế này để hàng xóm nhìn thấy người ta lại cười cho."

"Vâng!"

Lục Hằng suýt nữa lại đỏ mắt, may mà cố kìm lại được.

Đóng cửa, bước xuống lầu.

Đi trên phố.

Lục Hằng nhìn hai trăm tệ trong tay, nhớ lại dáng vẻ già nua của cha mẹ.

Mình bây giờ đã mười tám tuổi rồi.

Không thể tiếp tục trì hoãn nữa, không thể cứ mãi vô lo vô nghĩ thế này.

Phải thử liều một phen, học lấy một cái nghề.

Chẳng lẽ sống lại một đời mà còn không bằng cả kiếp trước hay sao?

Kiếp trước dẫu sao cũng học xong một trường đại học, rồi tìm được một công việc đủ ăn.

‘Bây giờ có hối hận cũng đã muộn, chỉ có thể nắm chắc hiện tại.

Nhưng đến lúc này, mình bỗng nhiên thấu hiểu được một câu thơ:

“Hoa có ngày nở lại, người chẳng trẻ hai lần”...’

Lục Hằng bỗng cảm nhận vô cùng sâu sắc về câu thơ này. Lúc còn quá nhỏ, khi đọc được những lời ấy trong sách vở, hắn chẳng hề có chút cảm xúc nào.

Có thể nói, giáo dục và kiến thức luôn có một "độ trễ" nhất định.Nhưng giờ đây Lục Hằng bỗng hiểu ra, giáo dục và kiến thức vốn luôn mang "tính đi trước".

Thứ thực sự có độ trễ, chính là vốn sống của bản thân.

Sau khi đã thông suốt mọi chuyện.

Lục Hằng nhanh chóng xốc lại tinh thần, dự định trưa nay ăn cơm xong sẽ đi đăng ký một trường nghề máy tính.

Nếu viết tiểu thuyết và làm nhạc đã không ăn thua, vậy thì thử làm phim ảnh và hoạt hình của kiếp trước xem sao.

Nhưng đúng lúc này.

Rầm—

Một tiếng va chạm chát chúa vang lên giữa phố.

Cách đó không xa, một chiếc ô tô mất lái, tông đổ liên tiếp mấy chiếc xe đạp điện trên vỉa hè rồi lao thẳng về phía Lục Hằng.

Rầm!

Lục Hằng không kịp né, bị chiếc xe hất văng xa mấy mét rồi rơi xuống bồn hoa ven đường, số tiền nắm chặt trong tay cũng chẳng biết đã bay đi đằng nào.

Khoảnh khắc ấy, có lẽ do adrenaline tăng vọt.

Dù Lục Hằng nằm ngửa, miệng liên tục ộc ra từng ngụm máu lớn, nhưng hắn lại không hề cảm thấy đau đớn.

Hắn chỉ ngửi thấy mùi hương thoang thoảng quanh mình, hình như là mùi hoa trong bồn.

Xuyên qua kẽ hở của những bông hoa trên đỉnh đầu, Lục Hằng còn lờ mờ thấy được những tia nắng.

Chỉ là, có lẽ giống như hiện tượng đèn kéo quân trước lúc lâm chung, từng vệt nắng rọi xuống tựa như máy chiếu trong rạp phim, tua lại thật nhanh những mảnh ký ức của cả một đời trong tâm trí hắn.

Từ khi cất tiếng khóc chào đời, trường mầm non, tiểu học, những người bạn tri kỷ, thời cấp ba, người mẹ hiền từ và người cha trầm lặng.

Sinh mệnh dần cạn kiệt, ý thức của Lục Hằng cũng trở nên mơ hồ, vô số ký ức quý giá cùng những khoảnh khắc tươi đẹp trong đời đang từ từ tan biến.

Hắn cố hết sức níu giữ những ký ức thuộc về mình, nhưng lại hoàn toàn bất lực.

Hắn chỉ biết òa khóc nức nở.

...

"Oa oa~"

Một tiếng khóc lanh lảnh vang vọng khắp phòng cấp cứu.

"Phù~ Cuối cùng cũng cứu được rồi..."

"Nếu không nhờ người tốt bụng kia đưa đến kịp thời, đứa bé này coi như hết cứu..."

"Không liên lạc được với người nhà đứa trẻ, báo cảnh sát đi thôi, xem họ sắp xếp thế nào..."

"Ai mà nhẫn tâm thế không biết? Đứa bé mới ba tuổi đầu mà nỡ vứt xuống sông?"

Lục Hằng nghe thấy những âm thanh ồn ào văng vẳng, hắn vừa khóc vừa mở to đôi mắt non nớt, đập vào mắt là một căn phòng bệnh trắng toát.

‘Mình vẫn còn sống... Bây giờ mình... mới ba tuổi?’

Lục Hằng có chút ngơ ngác, có chút khó hiểu, nhưng nhiều hơn cả là cảm giác tội lỗi, day dứt khôn nguôi đối với người thân ở kiếp trước.

Thế nhưng lát sau, khi được y tá bế lên, khoảnh khắc ánh mắt Lục Hằng nhìn ra ngoài cửa sổ, tim hắn bỗng thắt lại.

Lúc này bên ngoài cửa sổ, có một người công nhân đang làm việc lơ lửng trên cao.

Người đàn ông đó trạc ngoài bốn mươi, nhưng vì dầm mưa dãi nắng quanh năm nên khuôn mặt già hơn tuổi thật khá nhiều.

Trong nét mặt trầm ngâm của ông dường như phảng phất một nỗi bi thương và tự trách không thể nào hóa giải.

Khoảnh khắc nhìn thấy người đó, Lục Hằng càng khóc to hơn, bởi dáng vẻ của người công nhân này giống hệt cha hắn ở kiếp trước, công việc cũng y như đúc.

Trên bức tường cách đó không xa có treo một chiếc đồng hồ điện tử.

Niên đại hiển thị là ‘Đại Yến’, thời gian là tháng 7 năm 2019.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!